Vết sẹo của chị
Vết sẹo của chị
TTO - Tôi là con một nên được ba mẹ thương yêu, nuông chiều từ bé. Còn chị là con đầu lòng của dì, hơn tôi 3 tuổi. Lúc nhỏ, có lần tôi nghe mẹ nói nếu không sinh được tôi thì ba mẹ đã nhận chị là con nuôi. Kể từ đó, tôi... ghét chị.
Lúc nào tôi cũng bị mẹ đem ra so sánh với chị. Nào là chị học cái gì cũng giỏi, ngoan ngoãn, lễ phép… Nỗi ghen tức trong tôi đối với chị ngày một lớn dần.
Chị thường được mẹ gọi qua nhà ăn cơm cùng gia đình tôi. Mỗi lần thấy mẹ gắp thức ăn cho chị, tôi tìm cách giận lẫy, kêu khóc, bỏ bữa, buộc ba mẹ phải quay sang dỗ dành.
Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, chị phải nghỉ học sớm. Khi biết tin đó, tôi vô cùng phấn khởi, vì từ nay ba mẹ sẽ không thể đem chuyện học của chị ra so với tôi được nữa.
Mẹ thường nhờ chị đến đón tôi tan học. Có nhiều hôm ra đến cổng trường thấy chị, tôi bèn tìm đường quay trở lại căngtin, mặc chị đợi dưới cái nắng gay gắt. Phải một lúc lâu sau, khi trường không còn ai tôi mới chịu ra. Thấy tôi, chị không than phiền lấy một lời mà chỉ nhỏ nhẹ hỏi: “Hôm nay có việc gì mà em ra muộn thế?”. Tôi trả lời chị bằng sự im lặng.
Rồi một chuyện xảy ra mà tôi không bao giờ quên...
Năm tôi học lớp 6, một hôm chị chở tôi trên con đường trơn trượt vì mưa. Ngồi yên sau chiếc xe đạp màu xanh ba mẹ mới mua tặng chị, trong lòng tôi vô cùng tức giận. Tôi biết rằng đường trơn, chị phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng nên tôi cứ liên tục xoay đi xoay lại trên yên. Chị gắng sức đạp và nhắc nhở đến hai lần mà tôi cứ lờ đi như không nghe. Và chị lạc tay lái, mất thăng bằng, chiếc xe chở hai chị em đâm sầm vào vỉa hè. Tôi chỉ bị xây xát nhẹ ở tay và chân. Còn má trái chị bị rách một đường dài, máu chảy rất nhiều. Tôi điếng hồn, thảng thốt... Trong lòng đứa con gái chỉ biết có ghen tị dấy nên nỗi hối hận vô cùng.
Kể từ giờ phút đó, trên gương mặt xinh đẹp, trắng mịn của chị hằn một vết sẹo không bao giờ phai.
Lớn lên, chị rất đẹp, vết sẹo tuy đã mờ phần nào nhưng vẫn còn thấy rõ. Mọi người đều nghĩ tai nạn đó do đường trơn, nhưng sự thật chỉ có chị và tôi mới biết. Nhiều lúc muốn nói lời xin lỗi với chị, nhưng tôi không đủ can đảm.
Sau này tôi thường xuyên tìm cách trò chuyện, tâm sự với chị. Nhưng dường như giữa tôi và chị luôn tồn tại một khoảng cách vô hình không thể nào xóa bỏ được. Vết sẹo ấy cũng khắc vào lòng tôi nỗi day dứt khôn nguôi.
Chẳng thể quay về con đường trơn trượt ngày xưa để không gây ra tai nạn đáng tiếc ấy, tôi chỉ mong chị thứ tha cho lỗi lầm bồng bột ấy của mình.
QUỲNH NHƯ
|
Mời bạn tham gia Nhật ký của nhiều người
Đã bao giờ bạn thử viết nhật ký? Ghi lại một câu chuyện nhỏ, một ấn tượng trong ngày, một giờ, một khoảnh khắc của mình, có khi bạn lại bất ngờ phát hiện được một thông điệp. Và thông điệp đó lại rất có khả năng sẻ chia với mọi người để chúng ta cùng có một cuộc sống đẹp hơn.
Bạn hãy cùng chúng tôi viết thêm nhiều thông điệp khác với những băn khoăn, trăn trở mà các bạn bắt gặp, hoặc đó là những bài học về giá trị làm người mà các bạn học được trên đường đời…
Mọi thư từ, bài vở xin gửi về tto@tuoitre.com.vn, xin ghi rõ tham gia mục Nhật ký của nhiều người (bài viết vui lòng dùng font có dấu tiếng Việt). Bài viết chọn đăng sẽ có nhuận bút.
TTO |
Theo Tuổi trẻ
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 219, 220, 221 [sau] |